Phi Thiên – Dược Thiên Sầu

Chương 1-2: Vạn trượng hồng trần (2)

đánh chết tiên nghịch Hoàng Thành cũng không hài lòng để cho Miêu Nghị đạp trên đầu mình, vì vậy dẫn theo hai tên tay sai đuổi đến, muốn hạ độc thủ.

Miêu Nghị nhìn nhìn trường đao sáng loáng trong tay ba người, thở hổn hển hỏi:

– Các ngươi thật sự muốn giết ta sao?

Ba người nhìn nhau cười quỷ quyệt, Hoàng Thành nhìn thông thường quanh một chút, âm dương quái khí nói:

– Nơi này không phải là trong thành, người chết là hết sức thông thường, ai nhưng biết được là ai làm?

Miêu Nghị nhân đạo chí tôn vô cùng kinh hãi, nhị bên từ bé nhỏ tiến công nhau nhiều lắm là tới mức bể đầu chảy máu, cho đến hiện nay nhì bên vẫn chưa tới mức muốn làm thịt đối phương, dù sao lao lý không phải chỉ nên bài trí.

– Các ngươi có bị bệnh không? Dám chạy đến nơi đây theo đuổi giết lão tử, bởi vì sao còn sợ lão tử thành tiên?

Miêu Nghị khó tin chỉ tứ phía.

Ý hắn rất dễ chơi, các ngươi dám chạy nơi này tới mạo hiểm, vậy hãy tự tìm báu vật giao cho tiên nhân biến thành tiên, cần gì sợ hắn thành tiên?!

– Hừ!

Hoàng Thành ngạo thế cửu trọng thiên hừ lạnh khinh thường, nhìn phổ biến quanh một chút, Ngoài ra không cam lòng.

Y không biết trời cao đất rộng cũng rất muốn làm như vậy, nhưng trước đó đã bị tỷ tỷ được phụ vương nhờ quan hệ đưa đến bên người tiên nhân làm thị nữ không biết lấy được tin tức nội tình gì, nghiêm nghị cảnh cáo không cho y nhúng vào vũng nước đục này, về phần tại sao lại không chịu tiết lộ.

Nhà y cũng chính bởi vì có vị tỷ tỷ làm thị nữ bên người tiên nhân, cha y mới leo lên được địa điểm Bảo Trưởng

– Ngoan, đừng gây sự nữa, mau trở về nhà đi.

Miêu Nghị khoát khoát tay, xách theo đao giết heo đứng lên, xoay người rời đi.

Hoàng Thành ngẩn ra, trong nháy mắt nổi giận, dám xem mình như trẻ con, bèn quơ đao quát:

– Đứng lại cho ta!

– Muốn đuổi theo ta thì cứ việc, các ngươi cũng biết trong này nguy hại thế nào, không sợ chết thì cứ đuổi.

Miêu Nghị dứt lời tiếp tục bỏ đi, không lý đến kẻ thù nữa.

Hoàng Thành nhìn tầm thường quanh một chút, Bên cạnh đó mới cảm nhận bè cánh họ đã chạy vào rất sâu, nếu vào sâu hơn nữa thật sự rất ác hại.

Vốn anh em họ theo đuôi Miêu Nghị tiến vào nơi đây là muốn đánh lén, không ngờ rằng cỏ trong địa phương quỷ quái này đã hóa than, làm cho bước chân giẫm lên kêu loạt soạt, còn chưa đến gần đã bị Miêu Nghị phát hiện, kết quả không để ý chạy xa như vậy.

– Được, ngươi chạy đi, họ Miêu, ngươi có xuất xắc cứ việc chạy, chạy được hòa thượng không chạy được miếu, dù sao trong nhà ngươi còn nhì đứa bé bỏng, chúng ta trở lại thu thập bè bạn chúng cũng được.

Hoàng Thành không dám chạy vào sâu hơn nữa, bèn giở ra dáng vẻ lưu manh vô lại uy hiếp.

Lời này vừa nói ra, bước chân phong lưu thánh vương Miêu Nghị bỗng nhiên ngột dừng lại, chậm trễ quay người. Địch thủ nói không sai, ngược lại đã thức tỉnh hắn. Vạn nhất mình thật sự không thể trở về, tới lúc đó nhất định mấy tên súc sinh này sẽ ức hiếp nhì đứa em mình.

Thấy uy hiếp có hiệu quả, Triệu Hành Khôi lập tức lộ vẻ bỉ ổi tưới dầu vào lửa nói với Hoàng Thành:

– Tiểu muội của hắn là một mỹ nhân bại hoại, da thịt nõn nà, nếu lột sạch…

– Câm miệng!

kẻ thù càng nói càng hạ lưu, còn dùng tay làm động tác không chịu nổi, Miêu Nghị nổi giận quơ đao chỉ ba người, nghiến răng nghiến lợi nói:

– Muốn chết!

Hoàng Thành lộ vẻ vui nhộn vẫy tay về phía Miêu Nghị:

– Có tuyệt đừng chạy, đến đây! Ta đứng ở chỗ này chờ ngươi, ta muốn tìm chết, tới đây giết ta đi!

Miêu Nghị cố nén lửa giận, mặt không đổi sắc nhìn chằm chằm ba người, không sản xuất cử động xông lên liều mạng, đôi môi mím lại thật chặt.

Nếu ở tình huống phổ biến, hắn giết heo từ nhỏ xíu cũng có chút sức lực, cũng không phải chưa từng làm chuyện một người đánh ba người. Nhưng mà hôm nay ba người đều cầm đao trong tay, mình không có đao thương không có bản lãnh, bị đâm trúng một đao không phải là chuyện đùa, chắc rằng sẽ táng mạng trong tay ba tên súc sinh này.

Thấy hắn không có phản ứng, ba người nhất thời tuôn ra những lời thóa mạ không chấm dứt, mắng Miêu Nghị oắt con vô dụng, chỉ giỏi hù dọa người.

Miêu Nghị lại đưa ánh mắt nhìn về phía những người mạo hiểm khác lục tục chạy đến sau lưng ba người, một người trong đó là một đại hán râu rồng lưng hùm vai gấu, cầm trường đao trong tay, lộ ra vẻ ác sắc bén như lang sói, vừa nhìn biết không phải là thánh thiện.

Khóe miệng Miêu Nghị giật giật, nở một thú vui lạnh, đợi tới khi những người đó tới gần, hắn đột quơ đao hét to một tiếng:

– Giao tiên thảo ra đây!

Ba người Hoàng Thành sửng sốt, cho là Miêu Nghị đã uống lộn thuốc, Ngay sau đó phát hiện không đúng, những người vừa đến đều chóng vánh kết thúc lại, ánh mắt ai nấy nhìn chằm chằm ba người, lộ vẻ kỳ quái khiến cho lũ họ cảm thấy rét lạnh trong lòng.

Thấy ba người đều là tiểu tử chưa ráo máu đầu, tuổi cũng không bự, có người mở đầu laptop bước chân nhích lại gần ba người, bất kể thật giả, chuẩn bị làm rõ ràng trước rồi hãy nói.

– Các ngươi đừng nghe hắn nói hươu nói vượn, chúng ta không có tiên thảo, chúng ta chỉ tới tìm hắn tính sổ, không phải đến hái tiên thảo.

Hoàng Thành cuống quít giải thích.

mà cũng không ai tin được lời này, chạy đến địa phương mất mạng này tìm người tính sổ, giỡn chơi sao, đám trẻ ranh này cho rằng mọi người ngu ngốc hết sao?!

Lời giải thích như vậy ngược lại có vẻ giấu đầu hở đuôi, càng lau càng đen, khiến cho người ta càng thêm nghi hoặc trong lòng ba người có quỷ.

– Giao ra đây!

Miêu Nghị lại hét mập một tiếng, tay cầm đao giết heo xông thẳng về phía ba người.

Từ trước đến nay hắn chỉ từng giết heo, chưa hề giết người, nhưng mà hôm nay hắn bắt buộc phải giết ba người này.

do Hoàng Thành nhắc nhở hắn một khi thả ba người rời đi, nếu lần này hắn không trở về được, đệ đệ muội muội sẽ tai hại. Ba tên khốn kiếp này bây giờ đã dám giết người, còn thêm chuyện gì không dám làm, hôm nay nhất định phải giải quyết ba mối hậu hoạn này.

Ba người luống cuống quay đầu bỏ chạy, ai ngờ lập tức có những người khác chạy ra tham gia náo nhiệt, chặn đường bạn bè họ.

Lần này không được, không những Miêu Nghị cầm đao đuổi giết, còn nữa bảy tám người cùng đuổi theo ngăn cản.

Không cách nào trốn chạy trở về theo đường cũ, ba người lập tức xông ngang ra ngoài, vừa không xong xuôi kêu ‘Chúng ta không có tiên thảo’, vừa kinh hoàng chạy thục mạng.

Miêu Nghị tỏ vẻ lạnh lùng, cầm đao đuổi sát không tha, cả đám người cũng đuổi theo.

Không bao lâu sau cả số đông đã ra khỏi lộ tuyến bình an nhưng không tự biết.

Trước khi mọi người vào đây đều đã được nhận bạn dạng đồ phát ra không lấy phí bên ngoài cổ thành, trên phiên bản đồ tinh thần biến có ghi chú lộ tuyến bình yên, là kinh nghiệm xương máu đúc kết được từ những lần Vạn Trượng Hồng Trần mở ra trước.

rốt cục, ba người Hoàng Thành cũng bị bảy tám nam tử cường tráng ngăn lại.

– Các ngươi muốn làm gì?

Hoàng Thành bị dọa sợ đến lời nói có vẻ không có mạch lạc, cầm đao chém loạn, không cho kẻ địch tới gần.

Đại hán râu rồng kia rõ ràng vô cùng lão luyện, nôn nóng tiến lên gần Hoàng Thành, nghiêng người tránh qua đại đao té đến, chộp mang cổ tay y vặn mạnh. Hoàng Thành đau đến nỗi kêu trời, đao trong tay rơi xuống đất loảng xoảng.

Đọc full link truyện phi thiên