Yêu ở Hamo đề cập về câu chuyện yêu đương của Ông chủ tiệm bánh đàng hoàng ôn nhu trung khuyển công & bán nước hoa nữ vương đanh đá dụ thụ, vui tươi thư sướng văn

share truyện đam mỹ yêu làm việc Hamo

Tác giả: Cận sắc Ivy
Thể loại: đam mỹ hoàn

Trích đoạn truyện yêu sinh hoạt Hamo

Vu Nhược Tường ngồi làm việc trên sô pha lắng nghe Hạ Trăn như là 1 nữ vương hạ xuống điều lệ sinh sống phổ biến 1 nhì tam – “Thứ ba, ko cho phép đưa bạn gái về nhà qua đêm.” Anh thầm thở phào nhẹ nhàng, bản thân anh cũng chẳng sở hữu nữ giới, là 1 trong gia đình trơ trọi, nhưng thời gian trước đã từng có đôi bạn trẻ trai nhưng cũng phần nhiều đem chia ly đặt kết thúc cho dứt vấn đề.

hai lần yêu đương trước đều chung cảnh huống rất kiểu như nhau. Người tình trách cứ anh ý muốn có đồ gì thì không có đồ vật đấy, chỉ có một Cơ sở nho nhỏ, một ngày dài thực hiện bánh ngọt đồ vật ngọt không nhàn đem được một ngày, lại còn là kẻ quá thành thật nói quanh năm ko kể ra nổi 1 lời dễ nghe.

Anh quả thật rất có thể xem là 1 bậc thầy tạo cho bánh ngọt: bánh ngọt, đồ gia dụng ngọt, đồ dùng nào anh cũng biết thực hiện. Dường như cho tới giờ anh cũng không có kế hoạch xuất xắc chí bự gì, thầm nghĩ đạt được một Thương hiệu, sẽ cho chuyện nhưng mà bạn muốn rồi cứ thế đi hết một đời nhưng bạn muốn. Anh là một người thân ngôn tình vô cùng bình thường, chui vào trong hồ các bạn rồi vẫn không tìm thấy đâu. Nếu như muốn nói đến điểm mạnh độc nhất vô nhị của anh thì phiên phiến đó là chân thành dịu dàng êm ả.

nhưng mà so với anh, Hạ Trăn lại đặc biệt hơn nhiều lắm, chỉ cần một khuôn mặt đẹp tươi thanh thoả kia là vẫn đủ đặt lôi cuốn vô thiên lủng góc nhìn. Cậu ta bảo đảm là 1 trong các bạn tham khảo nước hoa, còn làm nhân viên bán đồ sinh sống quầy nước hoa xịn trong một ngôi nhà lớn thương nghiệp phệ của thị trấn. Ngày đầu tiên vào ở trong ngôi nhà thuê phổ biến, Vu Nhược Tường đang đc mở mang trí óc về căn hộ chất đống nước hoa đó.

“Vu Nhược Tường, tôi chết đói rồi đây!”

Hạ Trăn vừa rời chóng, đầu tóc hãy còn lộn xộn đang đập cửa phòng Vu Nhược Tường rần rần. Cái thương hiệu đáng chết kia đời nào vẫn còn chưa dậy sao? Vậy ông đây ăn loại gì? Lát nữa còn bắt buộc đi làm nữa đó. Mường tượng đây thì cậu càng nhiều không nhẫn nại nhưng đạp lên cửa phòng hai loại.

“Vu Nhược Tường!!”

lúc Vu Nhược Tường xách nhì túi bự đi vào thì vừa khít thấy dáng dấp nóng tính này của Hạ Trăn.

“Tôi đi siêu thị một xíu -”

“À, bữa sáng ăn loại gì?”

Coi thêm thể loại đam mỹ h

“Tôi nấu bếp cháo hoa có làm thịt bò and trứng, sắp được ăn rồi đó.”

Cháo, hoa, làm thịt, bò, trứng – Trong đầu Hạ Trăn lập lại đã từng chữ này 1 lượt. Bạn này được lắm, nghe cũng ko tệ đâu, hình dáng lại nhâm nhẩm 1 câu:

“Nhanh lên một tý, tôi đi tiến công răng trước.”

chờ đến khi cậu ta đi ra thì bên trên bàn ở trong phòng ăn vẫn đặt nhị bát cháo new múc ra, còn tiếp cả đậu phộng & tương đặt ăn kèm nữa.

Hạ Trăn nheo mắt rối rít ngồi xuống trước bàn ăn, cúi đầu nhìn món cháo nóng sốt mê các bạn kia, múc một thìa lên đưa vào trong mồm –

“Nóng, nóng!”

nhắm mắt nuốt hết một miếng cháo xuống, thực quản, đầu lưỡi và khoang miệng hồ hết mong muốn bốc khói.

“Cậu ăn chậm rãi một chút!”

Vu Nhược Tường nhanh lẹ đưa khăn tay qua cho cậu ta.

Ừng ực ừng ực, 1 bát cháo đang thấy đáy, vẫn còn chưa hài lòng nhưng liếm liếm môi – Ẳn ngon!

“Này, múc thêm bát nữa.”

Vu Nhược Tường có chút giật mình, ‘ừm’ một tiếng, nhận lấy bát của Hạ Trăn rồi đi vào bếp múc một bát cháo nữa ra cho cậu. Có nhẽ là Vu Nhược Tường chưa bao giờ, món ăn tiện nghi như món cháo này lại nhưng món ngon thế gian so với Hạ Trăn – ít ra là so sánh mì gói and mấy lát bánh mỳ đang ăn bấy lâu nay kia.

tấn công sạch sẽ nhì bát ngay thức thì, Hạ Trăn rút giấy ăn ra lau miệng, đáy lòng ngập tràn thỏa lòng vỗ vỗ bụng, khuôn mặt tươi cười ma lanh đặt lộ ra nhì chiếc răng nanh.

Xem thêm truyện đam mỹ sủng h

luân chuyển các bạn chui về phòng thay xống áo rồi đi ra, lại đi vào trong ngôi nhà rửa mặt. Vu Nhược Tường biết rõ, đó là công đoạn sẵn sàng sau cuối trước lúc cậu ta ra khỏi nhà – chải chuốt lại kiểu tóc và xức phổ thông nước hoa.

Từ sau khoản thời gian Vu Nhược Tường vào đây ngơi nghỉ thì 50% số nước hoa của Hạ Trăn trong căn nhà đc chất vào trong ngăn tủ sinh sống nhà tắm, 1/2 còn lại chỉ hoàn toàn có thể đặt trong chính phòng của cậu ta. Ngày nào cậu ta cần đến dòng nào cũng ko nhất thiết, cục bộ là nương tựa tâm sự, tầm thường vào lúc sáng sớm có thể nghe thấy tiếng cậu ta ầm ĩ nóng nảy:

“Vu Nhược Tường! Bình XXX của mình chỗ nào rồi!?”

“Cái gì?”

Vu Nhược Tường mù tịt về nước hoa, toàn bộ chưa biết cậu ta đang nói đến cái nào.

“Mẹ nó, kiêng ra kiêng ra.”

Hạ Trăn đi từ trong WC ra, đẩy Vu Nhược Tường đứng chắn giữa đường rồi đi thẳng vào phòng thành viên tiếp tục tìm kiếm.

“Chính là dòng chai vuông mầu sắc vỏ quýt này này, anh vẫn chưa từng thấy nó bao giờ sao?”

Vu Nhược Tường vạn bất đắc dĩ giơ nhị tay lên, thầm nghĩ, sao tôi biết đc cậu để ở đâu chứ…

Biết mấy vật dụng chai chai lọ lọ kia là bảo bối của Hạ Trăn, mỗi lần thu dọn buồng anh cũng đặc biệt cẩn thận… từ từ anh cũng có thể nắm rõ mấy trang bị kia, biết rõ thương hiệu và mùi hương mà Hạ Trăn tuyệt dùng tốt nhất bắt buộc đặt chúng ở vị trí dễ nhìn thấy. Huống chi Hạ Trăn luôn luôn nóng tính vô ý, hầu như đều vì Vu Nhược Tường chăm chú dùm.

“Light Blue của tớ đâu?”

“Ô đầu tiên hàng đồ dùng nhị bên trái!”

cực kì không xa lạ.

“Đi đây.”

“Ừm, đi đường chu đáo.”

dọn dẹp bát đũa của bữa sáng một tẹo, thay xống áo, giờ cũng bắt buộc đến tiệm rồi.

Tính ít nhiều cả anh thì tiệm cũng chỉ với hai tổ ấm. Một cô bé viên chức tên Tiểu Ưu luôn tràn trề ân cần sở hữu vấn đề làm cho bánh, tốt nghiệp cao trung hoàn thành cũng không lên đại học nhưng mà đến trường dạy nấu bếp học làm bánh ngọt. Tay nghề cũng không tệ lắm, rất có thể sẽ cho được nhiều bài toán trong tiệm cho Vu Nhược Tường.

Đọc thêm Truyện ngôn tình ngược

bởi Trung tâm nằm làm việc đoạn đường không tệ, giao thông thuận lợi lại có trường học và khu dân cư vây vòng vèo, vấn đề tạo cho ăn cũng có thể xem là hay.

Chín giờ sáng hàng ngày Tiểu Ưu đầy đủ tới mở Cửa hàng đúng giờ. Buổi sáng thường xuyên tương đối là thong dong, tới giữa buổi chiều thì quý khách trong tiệm sẽ mở đầu đông dần lên.

“Ông chủ, anh gạnh nước hoa à?”

khuôn mặt đầy vẻ nhãi của Tiểu Ưu nghiêng qua đây ngửi ngửi.

“A! Là D&G? Gu của anh cũng ko tệ đâu.”

“Hửm?”

Vu Nhược Tường nâng tay chúng ta lên ngửi ngửi, Trong khi là với chút mùi, là mùi của cậu nhãi con kia…

“Phải, phải…”

Vu Nhược Tường cười gượng nhị tiếng, thực thụ run sợ.

“Nhãn hiệu này dù cho là hương của nam tốt nữ cũng đầy đủ thật dễ chịu, là dòng kinh điển ấy.”

Tiểu Ưu đi về phương hướng của nhà nhà bếp ngơi nghỉ đằng sau, lấy vật liệu new, thấp giọng cười thần bí.

“… là 1 trong nhãn hàng kinh khủng mà gay quí tuyệt nhất đó ~ ông chủ anh gần mở đầu săn bắn rồi sao?”

… không hiểu nhiều tại sao trong đầu Vu Nhược Tường tức tốc hiện ra khuôn mặt cười tới yêu nghiệt của Hạ Trăn.

Tiểu Ưu trước nay luôn luôn rỉ tai thẳng như ruột ngựa, thời trang cũng tùy tùy một thể luôn tiện, mang đôi khi thậm chí còn không tồn tại kiểu dáng nhưng mà 1 cô nàng phải có. Nhớ lại mấy tháng trước lúc chúng ta new chia ly với người dùng trai cũ, Tiểu Ưu còn uống rượu cả đêm sở hữu gia đình sinh sống Hamo. Lúc ấy cô vỗ vai Vu Nhược Tường, la hét:

“Cũ không đi thì mới sẽ không còn đến, làm sao, uống!”

Ai, nhoáng mẫu cũng đang qua mấy tháng rồi. Thôi, kí vãng thì cứ đặt nó là dĩ vãng đi, nghĩ phổ biến cũng bất lợi.

rất có thể là bởi vì cuộc sống new cũng ko tệ, mường tượng vấn đề thực hành ăn trong tiệm bây giờ luôn hơi hay, trước giờ cũng chính là người trong gia đình phụ thuộc vào nơi này rồi tích cóp chút tiền đổi sang đc nơi sống new, Vu Nhược Tường mỉm cười yên tâm, cứ an an ổn ổn mà ngơi nghỉ qua ngày thôi.
Chúc bạn đọc truyện Yêu sinh sống Hamo vui vẻ!