Đây là một câu truyện nhẹ nhàng, nhiều cốt truyện lãng mạn kể về nam chính là một đại thần thon thả cổ đại, biết nấu nạp năng lượng, nghề nghiệp là nhiếp hình ảnh da, nuôi một bé Husky sợ chụp hình. Đàn bà chính bị mù, về sau có lẽ giống như khôi phục thị lực.

Trình làng truyện ai nghe chăng tiếng bọn định mệnh

Tác giả: Lạc Vi Gian Mỗ Mỗ
Thể loại: truyện ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện Ai nghe chăng tiếng lũ định mệnh

Cuối thu, bánh xe nghiền lên loại lá khô, phát ra rất nhiều tiếng vang giòn giã.

Cổng sắt mở rộng, bác bỏ bảo đảm vẫn ngủ gật, đây cũng xem như là một giữa trưa yên tĩnh.

“Cậu đừng nói sở hữu bên tôi là cậu đuổi người mẫu chân dài Amy chính là để chụp chiếc.” Hứa Trí cực thịnh ló cổng output cửa ngõ xe, trừng mắt khó khăn tin quan sát băng rôn màu đỏ treo bên trên cái cây bự mặt ngoài: “Biểu diễn văn nghệ lễ hội văn hóa trường tiểu học Miêu Miêu?”

“Có việc gì không?” gia đình đang ngồi ở ghế phụ khép hờ đôi mắt, quan sát xe chậm trễ chạy vào phía bên trong sân trường, “Học sinh tiểu học là đóa hoa tương lai của tổ quốc, Bên cạnh đó dòng cô người mẫu chân dài kia, nhiều lắm cũng chỉ được có tên thường gọi là “đóa hoa nhựa” mà thôi.”

Hứa Trí hưng vượng nhịn không đủ nhảy cười sung sướng, “Tốt xấu thì người ta cũng là cực kỳ sao quốc tế mà, gồm đề nghị độc miệng cũng như nắm không?”

“Đầu tiên cô ta đề xuất lọt vào mắt của tôi mẫu đã…”

>> Xem thêm Truyện tranh đam mỹ omega

“Thì new dường như lọt vào ống kính của cậu ~” Hứa Trí thịnh cực chẳng đã tiếp lời anh, “Lại là câu này, gồm thôi đi không”

Hứa Trí hưng vượng yên lặng thở nhiều năm, xoay tay lái vài vòng sang địa điểm đậu xe, miệng không dứt lải nhải: “Đây là trường học nào vắt, giống như mời cậu đến, chi đến cậu thù lao 6 số lượng à?”

“Không bao gồm thù lao.” giọng nói thành viên gia đình ngồi kề bên bình tâm sở hữu theo chút tự đắc tựa như rất nhiều thứ hầu hết là chuyện kèm theo, “Cũng chưa bao gồm ai mời tôi, là tôi tự cho.”

“…Theo chúng tôi thấy, là cậu bao gồm bệnh dịch.” Hứa Trí cực thịnh trợn trắng mắt, “Chỉ bởi vì chọn một lí vì từ khước Amy mà lại chạy mang đến một trường tiểu học không tên tuổi để chụp ảnh màn trình diễn âm nhạc của người ta, chuyện này cũng chỉ có cậu new làm được thôi.”

“Tôi không thấy đây chính là lựa chọn sai lầm.”

Ngày bữa qua mưa một ải, ánh sáng giảm xuống vài độ, gió thu thổi qua, lá quà trong sân trường cất cánh đầy trời.

Anh nhẹ nhàng đưa ống kính hướng ra kế bên cửa sổ nhìn ra ngoài xe, động tác cử chỉ bên trên tay cực kì lưu loát.

“Tách” âm thanh thanh thúy vang lên.

Anh ăn nhập cong khóe môi.

**

còn chưa được mua được vị trí đậu xe thì duy nhất mọi người phái nữ trung niên bước đến ra hiệu cho bọn họ cảm thấy không được chạy đến:”Xin lỗi, bố mẹ không đủ đỗ xe ở trong trường.”

“Chúng bên tôi chẳng phải phụ huynh.” Hứa Trí hưng thịnh hạ khung cửa sổ xe, lại gửi mắt ra hiệu cho người đàn ông ngồi lân cận, “Thẻ công tác.”

“” ánh nhìn anh cực kỳ bình tĩnh, chỉ cúi đầu nhìn chuyên chú vào Tấm Ảnh người thân vừa chụp được, dường như không gồm ý định đáp lời.

“Lấy ra đi!”

“…Không bao gồm.”

“Không có card công tác?” Hứa Trí cường thịnh ngạc nhiên lườm anh.

Ho khan hai tiếng bựa hổ, Hứa Trí cực thịnh lại nói với người kế bên xe, “Xin lỗi, chúng tôi mang đến đây để chụp hình, anh đó là nhiếp hình họa gia.”

“Nhiếp hình ảnh gia?”

“Vâng, anh ấy họ Nguyễn.” Hứa Trí thịnh vượng cũng chưa hẳn người trong gia đình này gồm biết lai lịch vì ngồi cạnh anh hay chưa, chỉ chắc là Giới thiệu như nuốm.

Rủi như đối phương chẳng hề là đội ngũ nhân viên đơn vị chuyển động này, vậy thì chỉ giống như ngoan ngoãn chạy xe rời khỏi đây nhưng mà thôi.

“Anh Nguyễn… Nguyễn Thanh Ngôn?” thành viên thiếu nữ trung niên cực kì kích hễ, cúi xuống xin chào hỏi gia đình bạn đang ngồi trong xe, “Xin xin chào, xin chào, chúng tôi là chỉ dẫn viên trường tiểu học Miêu Miêu, hotline chúng tôi là cô Trương là được rồi.”

bạn chàng ráng máy hình họa thanh nhã chào, “Cô Trương.”

Cô Trương chớp nhoáng đổi sang bộ mặt tươi mỉm cười kính chào đón: “Hiệu trưởng lúc này chưa có ở giai đoạn này, nhiều cậu đỗ xe ở vị trí của ông ấy đi. Đi, tôi dẫn hai bạn qua đó.”

“.”

Đãi ngộ Vậy nên, đúng là biến động.

Hứa Trí hưng thịnh lái xe chầm chậm theo sau cô Trương, lại bước đầu giảng đạo cho Nguyễn Thanh Ngôn:”Cậu khước từ Amy vì thế, chị già nhà cậu không tất cả ý kiến gì sao?”

>> Coi thêm Truyện tranh đam mỹ có thịt

“Kệ chị đấy chứ.” Nguyễn Thanh Ngôn khẽ mỉm cười, “Tôi vẫn nói rành mạch với chị đó rồi, quá trình này quá nặng, không nhận.”

Hứa Trí cực thịnh dở khóc dở cười: “Cậu chụp “tách tách” là chấm dứt, lấy đâu ra mà cụm Việc hả?”

“Tách bóc tách là xong?” nhà bạn ngồi trong xe nở nụ mỉm cười cùng bất đắc dĩ, “Cậu Hình như có phản hồi với công việc của mình thì phải?”

“Không nên tách bóc phân tách rồi hoàn toàn phần đông dựa vào chỉnh sửa hậu kì à?”

“Bây giờ new nói mang đến trung tâm nè” Nguyễn Thanh Ngôn nghiêm túc giải thích, “Mặt cô ta vẫn gọt thành vì vậy, mong thay đổi cô ấy thành một bạn đều đều thì các bước của hậu kì nghiêm trọng. Nói thật, cậu dùng điện thoại chụp một bức ảnh 20 vạn pixel, con người ta bảo cậu chỉnh sửa thành một tấm áp phích chất lượng tốt hoàn mỹ để treo trên đầu phố Milan khoe mẽ, cậu làm cho không?”

Hứa Trí thịnh trị không phục, chỉ chỉ chiếc máy hình ảnh trong tay anh: “Máy ảnh của cậu hơn 20 vạn pixel mà”

“À, cái pixel nhưng chúng tôi nói là bên của cô.”


“Huống hồ, đề nghị của cô ấy ko phải chỉnh sửa thành chúng ta đều đều thôi đâu.” Nguyễn Thanh Ngôn thở dài, “Cô đấy mong muốn chúng tôi thay đổi thành Audrey Hepburn.”


Hứa Trí hưng vượng giờ đây new ngoan ngoãn ngậm miệng lại, không luận bàn thêm nửa câu nào về chuyện này nữa.


Trợ lý xin nghỉ phép về quê, Hứa Trí thịnh trị bị anh bắt làm tài xế kiêm trợ lý, anh đấy cố nhiên là chưa vui thành ra từ lúc nguồn gốc đến ngay hiện tại cứ ca cẩm không thôi.

Sau khi xuống xe, Nguyễn Thanh Ngôn cảm giác bó buộc buộc phải chưa để cô Trương đi cộng.

Một các bạn anh ấp ôm máy ảnh đi dạo khắp sân trường, mua cảnh đẹp để chụp.
Chúc Anh chị em đọc truyện vui vẻ!