Đây là thể loại chậm ngày sinh cảm xúc, là thể loại sống cùng mọi người trong nhà trọn đời, rất nhiều chưa bao gồm vật gì thường gọi là chắc là trong nguyên tác, đa số là tự biên tự diễn… ước ao gia đình sẽ thích!

Giới thiệu truyện chỉ việc em biết đó là anh

Tác giả: Sương Mộc Niên
Thể loại: Ngôn tình, xuyên không

Trích đoạn truyện chỉ cần em biết chính là anh

ban đầu, bên tôi cứ cho là thành viên cứ đang trôi lơ lửng cũng như cố kỉnh này mãi. Nhưng vào một ngày nào đấy, lúc chúng tôi đang cất cánh lượn ở giữa công viên, chúng tôi đang quan sát chăm chắm vào đôi ý trung nhân trẻ đã cãi nhau ở bên dưới kia, bên dưới thì rầm rĩ qua lại, bên tôi ở phía trên thì lại thở nhiều năm.

chưa dứt lắc đầu, cảm thán: “Bọn thiếu niên bây giờ! Cũng thật là, mặc dù bao gồm yêu sớm đi chăng nữa, cũng tránh mua tranh cãi chỉ bởi vì một số bài toán linh tinh không đáng nói tới chứ. Aizzz… đều suy bớt, suy sút cả rồi.”

Nói bắt đầu nhớ, từ nhỏ tuổi cho đến bị tiêu diệt tôi cũng không biết nói về chuyện yêu đương, cũng không thật sự ở phổ biến có một người con trai nào một thành viên gia đình cả!

Ngay tại lúc tôi sẽ phán đoán này nọ, khi sẵn sàng chuẩn bị rời đi thì ngẫu nhiên duy nhất lực thu hút khỏe khoắn đem chúng tôi hút vào. Sau đó, tôi liền cảm giác cả đầu đều choáng váng, gì ấy ở trước mắt cũng không rõ mang đến lắm.

cho tới khi…

“Remon, rút cục chị cũng đã tỉnh! Thật sự xin lỗi, bởi vì em đã hại chị ngã từ trên nóc nhà xuống!”

tự nhiên bị một âm lượng với cái ấp ôm ấm cúng của ánh sáng khung hình khái quát lấy, chúng tôi đa phần ngây ngẩn khắp cơ thể. Đây là cảnh huống gì vậy! Bên tôi có thể cảm giác được? Chẳng thể nào, chẳng hề tôi sẽ bị tiêu diệt rồi sao? Bởi vì sao lại rất có thể cảm nhận ra, có lại thằng nhóc vẫn khóc ở trong lòng bên tôi là ai? Vì sao lại biết tên của tôi!

Một bài toán lại tiếp liền thêm một bài toán, vẫn tung cải thiện bật trong não!

“Remon.” Thằng nhóc trong lòng vẫn khóc, ngước khuôn mặt đầy nước mắt của nó lên…

>> coi thêm Truyện sắc

chú ý khuôn mặt kia, sao tôi lại cảm nhận nó lại quen cùng Như vậy, nhưng mà tôi lại không mong đứng dậy.

“Nhóc là ai?” bên tôi mở miệng ra hỏi.

cảm giác được body toàn thân của người trong lòng hơi run rẩy một chút, một bên chẳng thể tin được quan sát chúng tôi. “Remon, chị không nhớ em là ai?” âm thanh cũng có chút run run.

bên tôi đồng ý, đối mang tên nhóc này, tôi chỉ cảm thấy nhìn hơi gồm chút quen mắt, dẫu vậy quả thật tôi thật sự không hề biết hắn nha!

Sau đó, chỉ thấy hắn từ trong lòng tôi bật ra kế bên, lao rời khỏi buồng, còn Khủng tiếng kêu: “Nii-san, Nii-san, Remon bị mất trí nhớ!”

mà trách thì trách tại bên tôi chưa hiểu cái mô tê gì hết, đứng ở tại khu vực, tôi Tóm lược bao bọc một ít, là căn nhà được bắt đầu theo cá tính Nhật bản. Làm cho chũm nào cơ mà bên tôi lại mang lại được Nhật Bản? Khi ánh nhìn sẽ qua đảo lại ngó những thứ xung quanh, bên tôi đã trở nên dọa. Bởi lẽ vì ảnh cơ mà chúng tôi nhìn thấy trong gương là mẫu mã khi tôi được tám tuổi, đã nuốm trên đầu còn bọc một lớp băng gạc thật dày, bên tôi cúi đầu chú ý về phía tay của mình… đã được ngâm nước!

vẫn xảy ra chuyện gì vậy?

có lẽ nào đây là thời khắc xuyên chưa trong truyền thuyết sao? Vươn tay sờ mang lại trên đầu, đau!

Trong một thời gian dài, tôi lại có thể bao gồm cảm cảm nhận sự gian khổ, chúng tôi lại hình như đụng vào đồ vật, chẳng hề trôi lơ lửng nữa!

“Remon, em ko có gì chứ!” Một âm thanh yên tâm vang lên. Bên tôi ngẩng đầu lên nhìn, chính là tổ ấm nam nhi mười tuổi. Mà lại thằng tiểu quỷ khi nãy đã đứng sát bên hắn! Hắn nhìn vào mắt bên tôi, nhưng sở hữu theo chút sợ hãi, sao lại cầm này?

dựa vào câu nói khi nãy của thằng nhóc này, chúng tôi bị thương do đó như vắt này là tại hắn! Không lẽ hắn sợ bên tôi căm ghét hắn sao?

Đem tay sờ ở trên miệng vết thương! Nạm lại, mỉm cười cực kì nhẹ nhàng, nhún vai nói. “Xem ra, em thật có lẽ xảy ra chuyện gì sao?”

“Sasuke nói mang anh là em bị mất trí nhớ!” người đại trượng phu kia đi cho trước giường nhỏ dại nói với tôi.

“Ạch!” Giờ phút này, bên tôi lại ở trong lòng châm chọc chút ít. Được rồi, hiện giờ bên tôi cũng chỉ có vẻ một Bước tính một bước! Chấp nhận. “Cho phải, hai gia đình bạn nói theo cách khác cho em biết hai thành viên là ai không? Còn có… em… là ai?”

gia đình bạn cánh mày râu kia kéo thằng nhóc kia ngồi xuống ở một bên. “Được, anh là Uchiha Itachi, là anh trai của em, lớn hơn em hai tuổi, còn em đó là Uchiha Sasuke, bé thêm hơn em tía tuổi, là em trai của em, còn em là Uchiha Remon!”

>> Xem thêm Truyện ngôn tình trọng sinh

Được rồi Uchiha Remon, là phận phận new của tôi a! Hóng bên tôi tiêu hóa một chút mẫu đã, đề nghị tiêu hóa một chút!

Tiếp theo, gia đình tự xưng là anh trai của tớ – Uchiha Itachi nói mang bên tôi phần nhiều điều, chúng tôi cũng hiểu được thân phận cộng giao diện hiện tại của mình. Nói đơn giản thì tôi gồm bố, bà bầu, anh trai, em trai, tôi khá choáng váng số lượng năm thành viên gia đình trong căn nhà, dân số cũng hơi quá rồi đấy! Đã phải nói bố ba Uchiha khôn cùng trâu trườn đi, có tác dụng chị em Uchiha sinh ra ba thành viên, sẽ có vẻ bí quyết thời gian mà lại lần lượt sinh ra thay này, lợi hại lợi hại, bội phục bội phục!

mà lại, sẽ là chúng ta của mình, đối có kiếp trước là cô nhi có chúng tôi mà nói, có chút xa lạ. Cơ mà bên tôi tín nhiệm, chắc chắn rất có thể cách xử trí tốt!

Về phần vết thương trên đầu bên tôi, bởi vì bởi vì em trai của mình, cũng chính là ‘bợn’ Sasuke đây, cứng rắn đề nghị ‘tôi’ giúp hắn đi bắt mèo, kết quả ‘tôi’ sẽ vấp ngã từ trên nóc ngôi nhà xuống! Ok, ok!

nhưng mà bây chừ bố mẹ hầu như đã từng đi ra ngoại trừ, kích thước chừng tư ngày nữa mới có vẻ trở về! Có thể nói, ngay hiện tại bên tôi còn chưa được thấy ba má của mình! Vì thế chất lượng không quá tồi tệ, chất lượng không quá tồi a, chúng tôi đề xuất nằm ở bên trên giường nhỏ tuổi, bởi lẽ vì miệng vết thương cảm thấy không được tốt, vì thế Itachi bảo chúng tôi phải ở trên giường nghỉ ngơi!

tất nhiên bên tôi cực thích đó chứ. Ngủ, là phương diện mà tôi thích nhất. Vì thế, chúng tôi đang ở trong này nằm liên tục bố ngày, ở trong ba ngày này, Itachi hồ hết luôn âu yếm chúng tôi, tôi khôn cùng tận hưởng a, trong lòng nói Itachi tất bật, miệng thì lại nói “Cảm ơn anh.”

Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ!