Một bạn gái bé dại lên thành phố Sài Gòn học tập vị muốn làm căn nhà ngoại bàn giao nhiều năm kinh nghiệm, mỗi lần có dịp về quê cô lại như đi mua lại từng mảnh kí ức cô giữ lại địa điểm đây, cả trái tim của cô ý cũng san ra một nửa mang lại loại thành phố hải dương đáng yêu này

Ra mắt truyện âm thầm tình ái

Tác giả: Trần Thị Thanh Du
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện âm thầm tình ái

người nhà nam giới tóc hoa râm, chặng ngoại trừ tám mươi cứ luôn miệng xin lỗi, còn gã tài xế thì chửi đang chửi. Phần đa lời thô tục của hắn nghe chướng tai dễ sợ.

Lạc Đình đi ngang, thấy cảnh tượng đó. Cô Bước ra:

– Ê! Anh chửi đủ chưa vậy?

Gã tài xế chú ý Lạc Đình:

– Cô là ai?

– tôi là ai, anh biết để có tác dụng gì? Tôi hy vọng nói với anh, đừng quá ăn hiếp mọi người già cũng như vắt, chưa hay chút nào đâu.

– Ai bắt nạt lão ta. Tại lão qua con đường chưa chú ý, suýt chút nữa tôi đụng bị tiêu diệt lão rồi.

– Nếu cô là cháu lão ta thì đừng để lão đi lung tung. Lần sau, lão chưa may mắn như vậy này đầu.

Lạc Đình mím môi:

– Anh vừa nói mẫu gì? Còn lần sau nữa à? Nếu anh lái xe chịu đựng chú ý chú ý mặt đường chút ít, thì phần lớn ông già như ông đây đâu có mất hồn.

– Cô…

– Một ngày anh qua lại chặng đường này bao lăm lần? – Lạc Đình hỏi.

– chúng tôi chưa nhớ.

– cẩn trọng nhé! Con đường này lúc nào cũng đông người nhà. Anh để hồn lên mây một giây thôi, thì tương lai anh cũng theo đó mà chấm hết.

– Cô rủa tôi đấy hả? – Gã tài xế giận Ác.

– chưa. Bên tôi chỉ nhắc nhớ anh thôi.

– Hừ! Đồ điên!

Gã lái xe đi. Lạc Đình dìu ông lão vào trong lề.

– Ông bao gồm sao không?

>> Xem thêm list Ngôn tình cao h

– Ta ko có gì. Dẫu vậy con cháu mắng gã tài xế chính là chưa đúng. Thật ra ta mới là gia đình bạn gồm lỗi.

– Ông ơi! Ông nhìn vạch vôi kia đi! – Lạc Đình chỉ – ấy là khu vực dành cho những người chạy bộ qua con đường. Ông chưa tất cả lỗi gì cả, người sai là gã tài xế kia kìa.

Đúng công cụ là gã phải chậm lại vày đây là đường nội thị. Vắt cơ mà gã cứ bang bang. Cháu mà Điện thoại tư vấn công an mang đến là gã bị phạt đấy!

Cô hậm hực:

– những người trong gia đình không ý thức như ráng, con cháu cầu mong muốn gã bị phạt vài lần để gã bừng tỉnh mà lại tôn trọng tính mạng các bạn khác.

Ông lão xua tay khi Lạc Đình lại rủa:

– Thôi thôi, ai đúng ai sai thì chuyện cũng đã qua. Ta cám ơn con cháu vày con cháu đã hỗ trợ ta.

– Đừng bận lòng cho điều đấy ông ạ. Tại con cháu bất bình khi ông ta nạt thôi.

Lạc Đình nhiệt tình:

– hiện giờ ông đi đâu? Con cháu vẫn gửi ông đi.

– Ta…

– Ông đừng ái ngại! Cháu mập lên ở thành phố biển cả Nha Trang này bắt buộc con cháu rất rành con đường. Ông về căn nhà phải không?

Ông lão lắc đầu:

– không. Ta chẳng hề là người trong gia đình ở giai đoạn này. Ta sống ở Sài Gòn. Ta mang lại phố biển Nha Trang này để tậu gia đình bạn quen.

– Ông đi một mình?

– Ừ.

– núm ông biết căn nhà tổ ấm quen của ông không?

– chưa. Nhưng lại ta tất cả ADD.

Ông lão lấy tờ giấy trong biu áo chuyển mang đến Lạc Đình.

– Xem giúp ta đặc điểm này.

Lạc Đình lướt mắt qua tờ giấy nhỏ tuổi. Cô bỗng dưng bất ngờ bởi vì mẫu ADD ông lão đã tìm là Địa chỉ cửa hàng nhà cô.

Trời đất! Tất cả trùng hợp đến vì vậy không? Lạc Đình khẽ liếc ông lão.

Trong đầu cô liền nảy ra hàng loạt câu hỏi. Nếu ông lão là bạn của bố thì hơi mập tuổi ấy. Tuy nhiên không tính ý nghĩ đấy thì cô đâu còn ý nghĩ nào khác thuyết phục hơn.

Ông lão nhướng mày:

– Sao? Con cháu bao gồm biết ADD đấy không?

Lạc Đình chiếm mình:

– Dạ…. Biết ạ.

Thấy sự lúng túng của Lạc Đình, ông lão hơi nghi ngờ:

– Thật chứ?

– Vâng. Cháu vô cùng rành địa điểm này. Ông đi theo cháu.

Lạc Đình quay lưng. Ông lão đi theo sau:

– Này! Tất cả chúng ta đi bộ ư?

– Vâng. Địa điểm ông tậu vừa mới đây thôi.

Vừa nói, Lạc Đình vừa đụng lại hóng ông lão.

>> Xem thêm Truyện đam mỹ trọng sinh

– Ông đi bộ được chứ? Nếu cảm thấy không được, con cháu đang Gọi xe cho ông.

– Ôi, ta phải đi bộ để giải trí thư dãn đây.

– thế thì chẳng sao nữa rồi.

Lạc Đình bước đầu tò mò:

– Ông ơi! Chúng ta ở Địa Chỉ này là mọi người của ông hả của ông hả?

Ông lão gật đầu:

– Ừ. Mọi người hết sức thân. Tuy nhiên gần hai mươi năm rồi, ta bắt đầu gồm dịp trở lại đầy tậu họ. Ta lừng chừng họ có còn cảm thấy ta không?

Ông chợt chú ý mông lung:

– Phố biển khơi thay đổi nhiều quá. Cả Địa Chỉ nhà chúng ta nhà bạn ta tậu cũng tìm chưa ra.

Lạc Đình như cố kỉnh thông có ông lão:

– Quả thật, cảnh vật có chuyển đổi vì chưng hàng ngày mỗi sang trọng nhưng mà ông. Còn chúng ta… Cháu tin tổ ấm của ông vẫn trôi dạt ông.

– Cám ơn cháu.

Lạc Đình cười, cô lại hỏi:

– nhà bạn của ông tên là gì? Để cháu xem Địa chỉ cửa hàng này gồm đã từng đổi chủ không?

– Ông người trong gia đình của ta tên Lạc Bình, có thằng đại trượng phu tên Lạc Sơn, bé dâu tên Vũ Đình và…

– con cháu gái tên Lạc Đình và Lạc Vy.

Lạc Đình tiếp lời có tác dụng ông lão sững người:

– con cháu biết họ sao?

Lạc Đình bịa chuyện:

– Dạ, con cháu từng là bạn làm việc cùng lớp với Lạc Đình thời trung học. Cháu cũng chuyên nghiệp mang lại căn nhà Lạc Đình đùa, cần biết ông và ba mẹ của mình đấy.

– Ồ, thật là hay quá! Gặp được con cháu thật là may mắn.

Lạc Đình cất nụ cười khi nghe ông lão nói “”may mắn khi gặp cô”.

dẫu vậy nếu ông lão biết, cô đó chính là cháu gái của người đồng bọn của ông thì ông gồm giật mình không nhỉ?

Đi bổ xung một đoạn ngắn nữa, Lạc Đình đưa ông lão cua vào con hẻm khá lớn và dừng lại trước một tòa nhà ngói bình dị, cánh cổng rào bởi lưới kẽm B.40 khép hờ:

– mang lại rồi!

Ông lão chú ý qua cánh cổng:

– bước này à?

– Vâng.

– Thôi, ông tự call cổng nhé. Con cháu đi đây.

Lạc Đình vẫy tay rồi quay lưng thật Nhanh. Cô sợ cha cô hay người quen thấy được thì chuyện cô che thân phận người trong gia đình có ông lão vẫn có khả năng sẽ bị lộ.

Ông lão sở hữu theo:

– Này! Cháu chưa nói mang đến ta biết tên của con cháu.

– chưa bắt buộc đầu ạ.

– gắng…

Nếu tất cả duyên thì ông và con cháu đã gặp lại. Lúc ấy khắc ông đang biết tên con cháu.

Lạc Đình nhún nhảy bên trên đôi chân sáo của mình. Cô công bình nhí nhảnh và xinh tươi trong mắt đều tổ ấm bên trên phố.

Lang thang đây ấy ngắm cánh, ngắm thành viên gia đình đó là cái thú riêng của Lạc Đình. Tuy năm năm nên tạm xa khu vực này để vào Sài Gòn theo đuổi mong mơ biến thành một ngôi nhà ngoại chuyển giao chuyên nghiệp, nhưng lại phần đông kỷ niệm tuổi thơ gắn liền với thành phố biển, cô chẳng thể nào quên.

mỗi lần được về thăm căn nhà là khẳng định Lạc Đình vẫn tìm về kỷ niệm xưa.

Cô không phải thuộc týp nhà bạn lãng mạn như thi sĩ hay căn nhà văn để đi tìm cảm giác. Tại tính cô thích lang thang và phá phách.

từ bây giờ cũng vậy, cả một buổi chiều cứ bên ngoài đường. Hiện nay thì lại sắp hết một ngày nữa rồi. Tia nắng cuối chân trắp tắt. Lạc Đình hốt nhiên chạy thật nhanh dùng kịp để ngắm hoàng hôn trên hải dương. Không hiểu sao một mọi người thích phá phách cũng như nghịch ngợm như cô lại mê hoàng hôn của biển.

Bộ thích luôn trái ngược với bản chất của cô ý.

Mải gặm đầu chạy, Lạc Đình quên mất bên trước con đường của bản thân mình cho tới lúc.

– Ái… Ui…

Lạc Đình đụng vào một ai đấy ngã lăn ra cát. Cô lồm cồm ngồi dậy, hấp tấp xin lỗi. Tuy thế gia đình “bị” cố xin lỗi lại chưa bao gồm phản ứng gì. Hắn chỉ xoa xoa nơi đau, nhìn Lạc Đình bởi đôi mắt chưa cảm tình rồi vứt đi.
Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ!