Kí ức lau đi đông đảo ưu thương, em mang đến bên tôi bảo đảm, tôi vẫn chưa quên, xin hãy lâu dài hơn giữ giàng mối tình cơ mà em đã dành cho tôi, nhớ tới chúng tôi, nghĩ tới chúng tôi.

Trình làng truyện Mặc diện

Tác giả: Hi Nhã Đồ
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Mặc Diện

Cô mở mắt, lọt vào trong tầm mắt là một màu trắng thuần quen thuộc, trống rỗng mà áp lực, ở trong mắt của cô, đấy là một chỗ dù có ánh bên trời cũng chưa đầm ấm lên được.

bệnh viện, địa điểm trao lại cuộc đời và cũng là địa điểm cướp đi sự sống.

Cô sẽ còn ở trong khám đa khoa, nếu cô vẫn tỉnh lại, thì xem ra cuộc giải phẫu đáng sợ kia

đang dứt rồi, chắc hẳn rằng… Cũng thành công?

Nhận xét bao quanh một lần, ở trong nhà căn bệnh khôn cùng im lặng, quanh đó cô ra chưa tất cả ai khác, cô hơi nghi hoặc, sao không thấy bố mẹ đâu? Cô mới từ ranh giới sống chết trở về, không nhịn được tất cả chút mất mát, tuy nhiên nghĩ chắc hẳn rằng chúng ta chưa biết người thân sẽ tỉnh, thành thử

cũng thoải mái lên rất nhiều.

lần khần người thân đang ngủ bao lâu, cô thử động đậy cơ thể, ko kể chuyện gồm chút cứng nhắc ra, thì không có chỗ nào không khoẻ, nghĩ nghĩ hẳn là vì gia đình bạn đang ngủ quá lâu, cô lại đứng vững cử động, lơ đãng liếc thấy mặt giường có một cái vợt chơi tennis.

Cô đã từng tennis, sau lại bởi lẽ vì cơ thể càng ngày càng kém thành ra cần thiết chưa từ bỏ, nói thật, giờ thấy một mẫu vợt đánh tennis lại khiến cô hoài niệm cảm giác khi đánh tennis.

Nếu cơ thể đang có lợi lên, thì thử đánh đánh tennis xem sao!

Nghĩ cầm cố, cô mau lẹ thấy gia đình bạn gồm chút sôi trào.

Ngay tại lúc cô ngẩn người trong gia đình chú ý mẫu vợt chơi tennis kia, chưa nên nhớ tới có một số người vào,

thẳng đến khi giọng nói hơi ngạc nhiên của đối phương truyền vào tai cô. “Cháu tỉnh rồi?!”

Cô quay đầu quan sát cô y tá đứng ở cửa, đã bỡ ngỡ nhìn cô.

Cô gồm chút nghi hoặc, vì sao cô y tá kia lại kinh ngạc? Dễ thường chuyện cô dường như tỉnh lại khiến con người ngạc nhiên sao? Có lẽ nào giải phẫu chưa thành công?

cân nhắc này vừa ra mắt, cô phần đa bị đàn áp tới mức không thở nổi, sự tuyệt vọng và chán nản kéo mang lại bủa vây lấy cô.

“Tôi đi Hotline bác sĩ đến!” Cô y tá rất nhanh phản ứng lại, Bước nhanh rời đi, chỉ chốc lát

sau vẫn dẫn theo một bác sĩ nam mặc áo nhiều năm trắng vào chống bệnh.

bác sĩ làm cho một vài thứ khám nghiệm, vẻ mặt không chút đổi khác khiến tim cô lại co rút lần nữa, cô thật sự chưa dám tưởng tượng nếu cũng như nghe thấy lời giải mà cô chưa kỳ vọng… Thì… Cô chỉ nên vật gì bây giờ…

>> tham khảo thêm chuyên mục Truyện ngôn tình sủng

“Cô Watanabe, cô cảm giác cơ thể bao gồm nơi nào không thoải mái không?” BS buông ống nghe khám bệnh ra, mở miệng hỏi.

Cô nhanh nhảu lắc lắc đầu.

BS liền vui mừng tươi cười: “Vậy thì chẳng còn gì đáng ngại nữa.”

Nghe thấy Bác Sỹ nói cầm cố, cô chớp nhoáng thở lâu năm nhẹ nhõm một hơi, về sau, có lẽ cô chắc là trở về cuộc đời tầm thường rồi!

vẫn lúc cô thầm cảm giác vui sướng, BS nói sở hữu cô y tá mặt cạnh: “Cô mau đi call điện thoại báo mang lại ngài Watanabe!”

Nội trọng tâm bị vui sướng chứa chan khiến cô giờ bắt đầu nhớ cho vấn đề nhưng vừa rồi bị không để ý.

“Ngài Watanabe là ai?” mà lại… Vừa rồi Bác Sỹ này Hotline cô là… Cô Watanabe? Bọn họ của cô ý đâu cần là Watanabe, lẽ nào là họ nhớ lầm, bệnh nhân trong bệnh viện gần như, Bác Sỹ đột nhiên nhớ lầm cũng chưa lạ.

nhưng sau khi nghe xong xuôi, bác sĩ với y tá đối mặt đã sẵn sàng ra cửa đầy đủ sửng sốt, nhìn nhau, nhanh chóng quan sát về phía cô, BS nhíu mày lại.

không khí mau lẹ lại áp lực nặng nề lên, khiến cô vừa mới thả lỏng lại bắt đầu không an tâm.

Cô đột nhiên ý thức được một câu hỏi, cuộc đối thoại giữa bọn họ cũng như cô, đang phần lớn là bởi tiếng Nhật, bởi lẽ vì tiếng Nhật của cô chất lượng cực cao, nên khi người khác nói sở hữu cô bởi tiếng

Nhật, cô cũng sự phản xạ bao gồm điều kiện sử dụng tiếng Nhật khuyên bảo, vừa rồi khẩn trương bệnh tình của chúng ta vì vậy lỡ bỏ quên vấn đề này.

đến tột cùng là chuyện gì đang xảy ra? Chỗ này… Chẳng lẽ là Nhật Bản?

“Cô Watanabe, cô… Không nhớ rõ bố của bản thân mình sao?” Bác Sỹ thật cẩn trọng mở miệng hỏi, sợ bạn gái trước mặt bị chất kích thích.

nhưng mà cô thì toàn bộ băn khoăn đề nghị chỉ dẫn vấn đề của bác ấy sĩ phải làm sao, bố của cô ý, cô hẳn nhiên nhớ rõ, chỉ cần cô nhớ rõ rằng họ ông đó không phải Watanabe, ngoài ra chính yếu là… Khu vực này rốt cuộc là nạm nào?

Thấy phản ứng của cô, BS đang gần như vững chắc suy xét trong lòng, ông ra hiệu đến y tá đi Điện thoại tư vấn điện thoại, sau đó cầm lại để ý vào bạn gái trước bên.

“Cô Watanabe đừng ốm ruột, có lẽ chỉ là mất trí nhớ tạm thời, lúc này cô bắt buộc thư giãn thoải mái, cơ thể của cô đã hết vấn đề gì.” chắc rằng là lo ngại cảm nghĩ của cô ý bất ổn, bác sĩ tận lực nói nhẹ nhàng sở hữu cô.

cơ thể của cô ý không có gì việc, cơ mà con người này Hình như có vấn đề, lừng chừng hồi lâu, chung cục cô không đủ nhịn hỏi: “Xin hỏi… Địa điểm này là Nhật bản sao?”

BS lại sửng ốm, hơi cầu kỳ bởi sao cô đấy lại hỏi như cố gắng, cơ mà vẫn làm cho hết phận sự gật chấp nhận.

Thấy rứa, cô càng cảm nhận bất trắc, mặc dầu cô mê man siêu chậm, dẫu vậy tính năng của thuốc gây tê cũng có duy nhất một thời gian ngắn, cô có tác dụng sao giống như chớp nhoáng từ China đi tới

Nhật Bản?

đời nào…

Một Để ý đến đáng sợ hiện ra trong đầu cô, làm cho cô giật nảy nhà bạn.

không lẽ… Cô xuyên qua sao…

hiện thời cô cực kỳ mờ mịt, lại chưa dám hỏi bác sĩ. Một lúc sao, một chúng ta phái mạnh trung niên xa lạ cuống quýt chạy mang lại, gương mặt đầy vẻ băn khoăn lo lắng, bác sĩ bắt gặp thành viên gia đình tới, mau lẹ đứng dậy, đi đến gần ông.

“Ông Watanabe…”

“Bác sĩ Kitagawa, ông nói Sumi-chan chưa nhớ rõ tôi có nghĩa là sao?!” chưa chờ BS nói hết lời, tổ ấm phái mạnh vẫn đánh gãy ông.

“Hẳn là đã biết thành chất kích thích dẫn cho bị mất trí nhớ tạm thời, trường hợp tốt là chưa bao chậm nữa sẽ nhớ tới chuyện trước kia, còn trường hợp bựa là never nhớ lại được nữa.” bác sĩ khôn cùng bình tâm, chậm rì rì giải thích có người thân phái mạnh.

Sau khi bác sĩ nói rõ, gia đình bạn cánh mày râu bị công kích khôn xiết cực kỳ nghiêm trọng, ông chớp nhoáng đi đến trước giường bệnh của cô, hỏi cô: “Sumi-chan, nhỏ thật sự không nhớ rõ tía sao?”

Đừng nói là ông đó, ngay cả cô hiện nay cũng trở nên đả kích, vì vậy cô mờ mịt lắc đầu, chần chừ chỉ nên đồ vật gi bây chừ.

“May mắn là hiện nay cô Watanabe đang tỉnh lại, thân thể cũng không có sự cố.”

Nghe chấm dứt câu nói của bác ý sĩ, trong ánh nhìn chán nản và bi quan của bệnh nhân chàng hiện lên ánh sáng, ngay sau ấy ông lau đi nước mắt, ngẩng đầu mỉm cười sở hữu cô: “Không sao, chưa nhớ rõ

cũng không sao, chỉ cần có Sumi-chan đã còn khỏe, ấy new là cần thiết nhất!”

chỉ là lừng chừng lời này là nói mang cô hay là nói có thiết yếu ông…

Sau đấy, gia đình phái mạnh nói đầy đủ chuyện trước kia của ―cô”, làm cho cô hiểu được, gia chủ của thân thể này tên là Watanabe Sumitobi, thành viên phái mạnh này tên là Watanabe Koji, là bố của cô ấy, cô còn duy nhất đứa em gái, tên là Watanabe Sumisaku, ngay hiện tại đã học ở trường, thành thử cô chưa chạm chán, ngoài ra, mẹ cụm cô vì bệnh tật bắt buộc đã không còn sớm, cũng bởi thế cơ mà Watanabe Koji rất là kính yêu hai đứa đàn bà này, nhà cô ở Kanagawa,

Nhật bạn dạng, đã học ở một trường trung học nổi danh, tên là Rikkaidai.

Khi nghe thấy cái tên này, cô hơi sửng ốm, Watanabe Koji còn tưởng rằng cô nhớ ra cái gì, khẩn trương nhìn cô, nhưng cô lắc lắc đầu, chỉ đơn giản là cảm giác cái brand name này vô cùng quen thuộc nhưng thôi…

Sumitobi là một teen girls khôn xiết nhát gan, tuy nhiên cũng tương đối thiện lương, nghe nói là tất cả tranh chấp có thành viên gia đình trong trường, sau đó chạy ra khỏi trường học, rồi trên đường xảy ra tai nạn xe cộ, tuy rằng cứu sống được, nhưng lại đang hôn mê, không gồm dấu hiệu tỉnh lại, cho đến nay đã qua một tháng.

nghe đến ấy, tuy rằng Watanabe Koji lộ ra vẻ âu sầu tuy nhiên ông nhanh chóng an ủi cô

rằng chỉ có không vấn đề gì là tốt rồi.

mà lại cô lại thầm cảm thán, người nhà bố này thật đáng thương, có lẽ thiếu phụ của ông sẽ

chẳng còn của các nước khác này nữa, cơ mà nghĩ lại, cảnh huống của cô cũng giống như nắm, cô xuất

hiện ở đây Có nghĩa là cuộc giải phẫu kia thất bại, tuy rằng đang sớm biết cách thành tích vô cùng bé dại, nhưng mà khi biết thành tựu, cô vẫn không khỏi cảm thấy chán nản và bi quan, giờ đang đi vào đây rồi, cô cũng đành nhận mệnh, ko có gì cả, chỉ cần cô còn sống…

Trải qua vài ngày quan sát, cô thuận lợi xuất viện, đi theo Watanabe Koji trở về nhà, từ giờ khắc này, cô đó là “Watanabe Sumitobi”.

nhà Watanabe cùng nhiều loại người trong gia đình khá giả, trước ngôi nhà duy nhất chiếc sân phủ khắp, dường như thấy được ngôi nhà Watanabe cho dù không sung túc, tuy vậy điều kiện tổ ấm lại không bớt.

Quay đầu nhìn nhìn ba, xách theo không quá các hành lý tuy vậy vị thời tiết tháng năm sẽ nóng dần lên, trên trán ông đã duy nhất tầng những giọt mồ hôi mỏng.

nhận thấy góc nhìn Sumitobi tất cả chút băn khoăn lo lắng, ông thoải mái cười cợt cười, vươn tay muốn lau đi các giọt mồ hôi bên trên trán, tuy vậy bị vướng vì chưng đang vậy loại vợt tennis từ trong khám đa khoa ra, màu xám Bội nghĩa bên dưới ánh bên trời sáng phủ lánh nhưng mà làm cho cô cảm nhận bao gồm chút chói mắt.

Sumitobi khẽ nhíu mày, vậy lấy vợt chơi tennis trong tay cha, hỏi ra nghi hoặc vẫn chậm.

“Chiếc vợt tennis này… Là của chiếc ạ?” tại vì nhíu mày, là do dòng vợt đánh tennis này bị hỏng cực kỳ nghiêm trọng, chẳng những có dây căng vợt bị đứt, nhưng khung cũng luôn tồn tại vết nứt.

Nghe Sumitobi hỏi, Watanabe Koji cũng Tóm tắt chiếc vợt đánh tennis này, gãi gãi đầu nói: “Hẳn là không hề, trước kia con không đánh tennis, chỉ đơn giản là lúc bé bị tai nạn xe cộ luôn ủ ấp

chặt mẫu vợt tennis này, do vậy mới mang theo…”

không hề của Watanabe Sumitobi, nuốm thì của ai?

hốt nhiên nhớ tới Watanabe Koji đã từng nói, Sumitobi chính là cô gái thiện lương nhát gan,

rốt cục đã xảy ra chuyện gì lại khiến cô chạy ra khỏi trường học, rồi gặp mặt bắt buộc tai nạn xe

cộ?

Lúc cô vẫn trầm bốn, các giọng nói tất cả chút vui vẻ của Watanabe Koji vang lên mặt cạnh:

“Saku-chan, con sẽ tan học rồi à? Sao lúc này về sớm thế?”

chú ý theo góc nhìn Watanabe Koji, một thiếu nữ sinh mặc đồng phục màu đen, chỉ một mái tóc

nhiều năm màu xanh da trời thẫm, trông hết sức xinh đẹp sẽ che khuất lưng cô.

làm cho cô cảm thấy bỡ ngỡ là trong mắt Watanabe Sumisaku viết siêu rõ ràng rằng cô ấy chưa muốn thấy được cô.

Xem ra, bạn gái tên Watanabe Sumitobi này có vấn đề đây
tìm hiểu thêm thể loại: Truyện ngôn tình ngược