Bảy năm trước- cô chưa bao giờ quên thời gian đó,Anh là gia đình bạn thừa kế duy nhất một da tài lớn tưởng, siêu tự tin cũng như ngạo mạn. Thành viên phái mạnh máu lạnh và độc tài đấy chắc là ví cũng như satan- ma vương của không ít loài quỷ. Cô lặng lẽ quay lại nơi đấy một lần nữa.

Trình làng truyện Điều kiện của ma vương

Tác giả: trọng tâm Lam
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Điều kiện của ma vương

Trong đều bé sóng blue bên dưới khung trời an lành tại Khẩn Đinh, Hình như bom tấn khóc than của những giọt nước xô bờ sau ấy lại đề xuất nóng vội ra đi.

Tô Vũ Đồng chỉnh cửa sổ nhìn ra ngoài xe hạ xuống, gió hải dương mặn nồng ngay nhanh chóng cuồng nhiệt căng tràn chiếc xe nhỏ tuổi của cô. Tiếng ồn của đám đông bơi lặn cộng tiếng trộn bê tông làm cách trở mẫu cân nhắc của cô. Khẩn Đinh đã là một địa điểm thanh bình, thư thái!

Tô Vũ Đồng dừng xe, cả 2 tay cụ kiên cố tay lái, một màu xanh da trời tỏa nắng rực rỡ in vào đáy mắt trong veo vẫn chú ý chú tâm của cô ấy, biển khơi thật đẹp. Một lúc sau, cô tắt máy, ra khỏi xe chạy bộ ra hải dương.

Giày gót cao của cô ấy Bước trên con đường thi công hồ hết tiếng vang bự. Mỗi âm thanh vang lên trên địa điểm quen thuộc này như bật mở cửa nhà quá khứ đầy kỷ niệm trong cô. Đều kí cầu cùng tiếng bước đi âm thầm trở về từ sâu thẳm trái tim cô.

Tô Vũ Đồng đứng ở rìa con đường chú ý hoạt động của người dân bên bãi biển xa xa. Cô ăn diện cũng như một cành hoa. Quần áo nhẹ nhàng ôm ấp vào và có tác dụng nổi lên phần đa con đường cong kỹ càng vị trí cô. Gió đại dương ấm áp nhẹ nhàng luồn vào mái tóc mượt nhưng mà gợn sóng của cô ý.

Ngay cả bây giờ, gần thời điểm cuối tháng sáu tuy nhiên chỉ ở bãi tắm biển của Khẩn Đinh new thấy hết sự sôi động. Ngày hè sôi hễ và êm ấm ưa thích vui chơi làm cho suy nghĩ của Tô Vũ Đồng bay trở lại về mùa hè cách đây bảy năm.

Mùa hè năm ấy, Tô Vũ Đồng- một giới trẻ tích rất vừa Bước sang tuổi18. Phía sau hồ hết mảnh mây trắng rườm rũ trên bầu trời xanh kia bố mẹ cô ở trên thiên đường gồm biết liệu tất cả ngày hôm nay một lần nữa hay không?

Tô Vũ Đồng sẽ bất ngờ đột ngột giảm mái tóc dài cô nuôi bảy năm để nỗ lực quên quá khứ, tuy nhiên đã chẳng thể nào quên được quá khứ thương chổ chính giữa. Nạm, tại sao sau đấy cô lại quay về đây?

dưới ánh mặt trời tháng sáu của bên nam Đài Loan, ánh mắt trong sáng của Tô Vũ Đồng bị cản trở bởi cặp kính râm và mái tóc dài buông xõa cất cánh bay trong gió.

“Tiểu thư, cô yêu cầu vị trí ở trọ không?”- Một giọng nam vang lên sau lưng.

Tô Vũ Đồng quay lại địa điểm số đông âm thanh vừa phát ra, là tiếng nói của 1 bạn con trai trung niên, da ngăm ngăm, đậm người trong gia đình, bên trên đầu đội một mẫu mũ rơm.

“Tôi chưa phải.”- Tô Vũ Đồng trả lời một bí quyết cao nhã và khéo léo di chuyển khỏi sự lèo kéo của hai thành viên nam nhi.

“Cô sống ở địa điểm này hay cho đây nghỉ?”- người nhà cánh mày râu trung niên nhẹ nhàng theo sau.

“Đi nghỉ!”- Hai từ này không ngại ngần tuôn ta từ miệng cô. Trong lòng, cô chưa kết thúc cảnh báo bản thân chúng ta rằng cô chỉ là cho đây du lịch.

“Cô đang vui vẻ cũng như bận rộn ở giai đoạn này trong cuối tháng bảy, đầu tháng tám!”- các bạn đàn ông trung niên vồ cập cho biết thêm.

Tô Vũ Đồng chấp nhận, mỉm cười với ông ta: “Cảm ơn ông, chúng tôi bắt buộc đi đây, tạm biệt!”.Cô nhanh chóng đi về bên xe.

Khi cô sẵn sàng để thông qua đường thì phía trước của một góc cửa tạo ra chiếc xe nhưng mà cô cảm nhận vô cùng quen cùng. Không! Vững chắc tại trung khu trí của cô ấy khiến cô cảm giác cái xe đó giống một ít. Không hề cơ mà chẳng thể tất cả ai cần dùng một cái xe những bảy năm. Hãy quên chúng đi! Quên chúng đi, đầy đủ các giọng nói như phần đông tiếng trống không xong xuôi vang vọng trong tai cô.

Vào trong xe, Tô Vũ Hồng chỉnh dốn gương chiếu sau để thấy người trong gương tự tin trưởng thành và cứng cáp. Cô chỉ một đôi mắt sáng, sâu, bình ổn trẻ hơn cả tuổi mười tám đôi mươi. Đôi mắt cô sẽ giữ được vẻ thơ trẻ trong bảy năm qua. Cô sẽ công bố quyết định vẫn quán triệt phép buồn bã tra tấn bản thân người thân nữa.

Tô Vũ Đồng buồn bã mở máy xe, chóng vánh bật dậy khỏi con phố nhộn nhịp mặt bờ biển này. Tiềm thức chuyển cô lái xe về ngôi nhà dì chú cô. Mùa hè bảy năm trước, cô đang ở tại chỗ đây.

hộ gia đình cũ chóng vánh phát triển ra trước tầm mắt cô. Cô bắt gặp một mảng cỏ xanh, bên trước biệt thự hai tầng gạch đỏ cũ kĩ vẫn ra đời vài vết nứt. Dốc mập phía sau đều tán lá cây greed color mà lại hoa mọc che khuất cả bờ rào là khoảng không gian cô thương yêu.

khung trời xanh, mây trắng, hoa cũng như hương thơm đang để cho Tô Vũ cảm thông sâu sắc nhận được niềm say mê cũng đúng sự cục mãn của đa số mùa hè. Mặc dù cô đã từng đi khỏi đây bảy năm, tuy thế ước mơ vẫn còn cầm lại nán lại ở đây sở hữu cây trồng, cỏ cây!

Bảy năm đã trải hư hại sân căn nhà cũng như các khung cửa sổ, cỏ dại dột mọc cao ngang tầm người Tô Vũ Đồng bởi vì đang chậm cảm thấy không được quan tâm, dọn dẹp. Chú cô buôn bán ở khu vườn quốc gia Khẩn Đinh cộng dì cô là gia sư nghỉ hưu đã dọn về hưởng cuộc sống yên ấm quây quần của nhà bạn với cánh mày râu ở Đài Trung .

>> tham khảo thêm list Truyện ngôn tình ngược

Tô Vũ Đồng yên lặng nghĩ, mắt lặng lẽ theo dõi của cả gần như thứ cho tới lúc bên tai phát ra một tiếng nói sang trọng mang cô lại thực tại.

“Tiểu thư, con cháu đến tìm ai à?”- Một ông lão gồm đôi tóc mai vẫn điểm Bạc Bẽo, dịu dàng hỏi cô.

“Cháu không ạ!”- Tô Vũ Hồng nghĩ bí quyết giả thích để ông hiểu hoàn cảnh hiện nay của cô ấy.

“Chú và dì của cháu từng sống ở giai đoạn này dẫu vậy sẽ chuyển về bên nam, con cháu tới đây để gồm cách nhìn lại ngôi nhà này.”- Tô Vũ Đồng giải thích.

Ông lão trên mặt nở nụ cười cợt đồng cảm với cô: “Cháu là thành viên đầu tiên tới đây sau một quãng thời gian dài!”.

“Vâng”- Tô Vũ Đồng gật đầu, mắt cô vận chuyển bên trên một quãng đồng cỏ vô tận. “Ông bao gồm biết rất nhiều thành viên sống trong trang trại ở làng Mục Trường này đã đi được đâu không?”- Sau kể cả, số đông câu hỏi không thể giúp cô tìm hiểu về anh ta.

“Có!”- Ông lão đồng ý quả quyết. “Nhưng nửa thời gian trong năm chúng ta sống ở nông trại Hằng Xuân chỗ trồng cây nạp năng lượng quả cũng như rau”.

Ông lão hoài nghi hỏi Tô Vũ Đồng: “Cô là người thân của họ?”

Tô Vũ Đồng bị việc của ông lão khơi dậy đa số vết thương sâu bí mật trong tâm hồn. “Diệp Ánh Thần- chị em ngôi nhà chúng ta bằng tuổi cháu”- Cô trả lời tủ lửng.

“Một bạn gái xinh tươi cũng như hoạt bát!”- Ông lão cười thực tình. “Cô phải đến nông trại Hằng Xuân để tìm cô ấy”.

Tô Vũ Đồng trong lòng hơi khó Chịu đồng ý nhẹ nhàng để cảm ơn ông.

Cô vội vàng quay trở lại xe sử dụng hết sức lực lao động cụ chặt vô lăng mà lại ngay cả cô cũng sẽ bị đau nhức. Cô vu vơ lái xe cho một can hệ coffe. Đây chính là trong năm không gian mếm mộ của cô vào mùa hè. Can dự bán hàng ăn rất ngon nhưng lúc này dạ dày của cô ấy đã rỗng, cô công bố quyết định ăn bữa cơm trưa ở giai đoạn này.

Bảy năm trước, cô cộng Ánh Thần và Kính Hoài – mọi người trai cô thường ăn ở đây. Cô không thể nào quên anh của Ánh Thần vày anh đấy chỉ một khuôn bên con trẻ cũng như nụ mỉm cười trông rất dễ thương.

“Tiểu thư, cô ước ao nạp năng lượng gì?”- Tô Vũ Đồng bị bài toán của bệnh nhân phục làm ngăn cách mẫu cân nhắc. Cô gọi một bánh sandwich cá ngừ và nước hoa quả tươi. Trong không gian, kế bên mùi hương phong phú và đa dạng của các món ăn còn có hương do ngào ngạt của cafe. Tiếng nhạc nhẹ nhàng của con piano từ từ chảy vào, lấp đầy ngôi nhà như mong vỗ về trái tim của những người không an tâm.

Tô Vũ Đồng ngồi ở chỗ đứng cũ sử dụng bữa. Nhìn ra ngoài cửa sổ, quang cảnh vẫn chũm. Khung trời sẽ trong xanh, cỏ vẫn xanh tươi cơ mà cô chắc rằng cảm nhận thật chán nản. Bỗng nhiên, cô cảm giác miếng sandwich cô nhai không có gì ngon nữa mà thật bự khiếp! Trước kia có tứ người trong gia đình ngồi ở bàn này, hiện giờ có duy nhất một người trong gia đình, cần làm gi cô cũng cảm giác không quen!

Sau ấy Tô Vũ Đồng gấp rút lái xe ra con đường. Chạy dọc theo cao tốc, cô cải thiện cấp tốc tốc độ, phần đông kỷ niệm của quá khứ lại liên tiếp tràn về, không ý thức được cô đã đi ra xa thị trấn Khẩn Đinh. Khi cô phát hiện ra thì cô thấy xe đang dứt ở phía trước của một trường tiểu học.

Tô Vũ Đồng nghe được phần đa tiếng mỉm cười của con trẻ từ sau bờ tường vọng lại, bên cô trở nên u ám. Hốt nhiên trong đầu cô lóe lên một suy xét khiến mắt cô sáng lên. Bé nhỏ xíu chắc đang học lớp một! Ngay mau lẹ cô đi thẳng vào công viên xanh trường.

khuôn viên trường căng tràn tiếng cười cợt của con trẻ. Tô Vũ Đồng tiến thẳng cho buồng học lớp một. Khai trương, buồng học trống không. Cô bế tắc khi thấy lớp học vắng tanh.

“Hey!”- Giọng của 1 gia đình người vợ call cô từ đằng sau.

Tô Vũ Đồng quay lại thì thấy một con gái trung niên đang cười cợt có cô.

“Cô là cha mẹ tới đón bé à?” Bà hỏi cô một bí quyết đương đại.

Tô Vũ Đồng chóng vánh trả lời: “Không, bên tôi thăm trường một ít, bên tôi về Trên thực tế.”

Điều ấy làm mọi người thiếu phụ trung niên đồng ý, mỉm cười cũng như tự giới thiệu: tôi bọn họ Lý, giáo viên lớp một, lúc này là tiết chuyển động ngoại khóa. Bà nói với Tô Vũ Đồng là cụm giáo viên đã đến khu vườn thực vật.

bây giờ, các em được học biện pháp xác định nhiều cây riêng biệt cũng như mùi của nó. Gia sư Lý chỉ vào trong cương vực căn vườn cây trồng, chỗ vẫn bao hàm tiếng lao xao tranh cãi của bầy trẻ với thầy giáo gợi ý.
>> tìm hiểu thêm thể loại Truyện cưới trước yêu sau